Tin tức nổi bật
Giá trị nhân văn của Tín ngưỡng Thờ cúng Hùng Vương (19/4/2013)
Hiện nay, trong toàn quốc có 1.417 di tích thờ Vua Hùng và các nhân vật liên quan đến thời đại Hùng Vương.

Lễ cấp sắc của người Dao áo dài Tuyên Quang

TQĐT - Thôn 3, xã Yên Phú (Hàm Yên) là nơi cư trú của người Dao áo dài. Giống như các nhóm Dao khác, người Dao áo dài quan niệm một người đàn ông phải trải qua lễ cấp sắc mới được coi là “trưởng thành”, có đủ thẩm quyền tham gia ...

Nick Vujicic - Cuộc hội ngộ bất ngờ

Nick James Vujicic (Nick) ngay từ khi chào đời (năm 1982) đã không có cả tay và chân. Nhưng vượt lên tất cả, chàng trai người Úc đã không bị khuất phục trước số phận. Anh đã trở thành nguồn cảm hứng và tấm gương sáng về thái độ ...

Thành phố Tuyên Quang: Liên hoan nghệ thuật hát Chầu văn

TQĐT - Tối 23-2, tại vườn hoa tổ 7, phường Tân Quang (TP Tuyên Quang) đã tổ chức Liên hoan nghệ thuật hát Chầu văn lần thứ nhất 2013.

Những dòng thơ tri ân

Thứ bẩy, ngày 14/7/2012, 8:50

TQĐT - Chiến tranh đã lùi xa về miền ký ức nhưng những dư âm vẫn còn đọng lại trong tâm trí của người con đất Việt. Những hình ảnh “Vết chân tròn trên cát”, bà mẹ già run run thắp nén nhang nhớ con... đã đi vào thơ ca Tuyên Quang với sức sống mạnh mẽ. Mạch nguồn xúc cảm ấy là tiếng nói tri ân đến những người con anh hùng đã dũng cảm chiến đấu hy sinh vì hòa bình của đất nước.

 
Những ấn phẩm viết về thương binh, liệt sỹ của các tác giả Tuyên Quang
Từ giã quê nhà những chàng trai mang theo lòng quyết tâm và ý chí sẵn sàng đối mặt với sự gian khổ của chiến tranh, anh dũng chiến đấu. Khi hòa bình lập lại, người vĩnh viễn nằm lại chiến trường, người mất đi một phần cơ thể, mỗi khi trái gió trở trời, vết thương cũ tái phát, nỗi đau chiến tranh lại hiện hữu, dày vò... Thế nhưng vượt lên tất cả, những người lính ấy vẫn lạc quan, yêu đời, vững vàng vươn lên trong cuộc sống. Trong thơ Nguyễn Hữu Dực, hình ảnh người thầy giáo thương binh thật gần gũi, giản dị. Chỉ còn một bàn chân thầy vẫn sớm hôm cần mẫn đến lớp mang tri thức đến cho các em học trò nghèo thôn quê:

Chỉ còn một bàn chân
Những nét chữ sáng ngời trên bảng
Tiếng đọc bài đầm ấm ngân vang
Nhịp phách rừng nghe chim hót gọi đàn...
          (Người thầy giáo thương binh)

Hình ảnh lịch sử quê hương đất nước hiện lên qua lời giảng của thầy giáo thương binh một cách sinh động, lôi cuốn. Các em học trò say sưa trong bài giảng: “Ông Gióng nhổ tre đánh giặc” đến lời Bác Hồ nói: “Không có gì quý hơn độc lập tự do”... Và các em đã hiểu:

Về một đôi bàn chân đã mất...
Những tháng ngày oanh liệt -  thầy đã đi qua...

Với bài “Anh bưu tá vùng cao” của nhà thơ Ngọc Hiệp viết tháng 7-2008 tại Nà Hang, hình ảnh người thương binh ngày ngày băng rừng lội suối đưa “chỉ thị”, “công văn”, “tờ báo Đảng” đến với đồng bào các dân tộc, mang đến “niềm vui tỏa sáng núi rừng”. Ở bất cứ hoàn cảnh nào, sức sống và niềm lạc quan của anh bộ đội cụ Hồ vẫn mãi tỏa sáng, họ như “Đường dây truyền sức cho đời”:

Dẫu chỉ còn có một cánh tay
Lòng vẫn hăng say cuộc đời chiến sỹ

 
Các cháu học sinh với Bà mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Kỷ.           
                                                                Ảnh: Nguyễn Chính


Từng chiến đấu ở chiến trường miền Nam, trở về là một thương binh, Nguyễn Trọng Hùng chất chứa nhiều nỗi niềm, xúc cảm trong thơ. Hình ảnh chàng trai, cô gái trong “Chút ngày xưa ơi” sao mà đẹp, mà hồn nhiên đến thế! Thủa học trò, áo trắng tinh khôi họ “í ới trong mùa thi” mang trong mình biết bao mơ ước về miền đất lạ. Những buổi ra đồng cày, bừa, cấy, hái... tất cả trở thành kỷ niệm, gói lại thành hành trang thương nhớ cho những chàng trai mang vào chiến trường ác liệt. Người con gái ở lại, họ là hậu phương vững chắc nhưng cũng có phút giây xao lòng “Tự trách mình sao dễ khóc”! Khi đất nước hòa bình sau bao nhiêu năm, họ gặp lại... Và, dòng xúc cảm bỗng tuôn trào theo thời gian:

Nay bạn bè gặp mặt
Nhắc tên nhau đất chưa đến cũng quen
Nhang chưa thắp đã bùng lên ngọn lửa
Tóc bạc hết rồi ngày xưa ơi...

Chút ngày xưa ơi! Ngày xưa...  

Trong niềm vui ngày chiến thắng trở về, gia đình vui vầy trong sự đoàn viên sum họp, nhưng cũng có những ngôi nhà chỉ còn lại một người mẹ già đơn côi trong niềm khắc khoải nhớ mong. Chiều chiều, mẹ lại đến thăm các anh nơi “Vuông đất ấm cỏ mềm xanh phủ biếc” để thầm thì kể chuyện:

Các anh có nghe mẹ gọi chiều nay
Như con mẹ nặng lòng sinh hạ
Từng ngôi mộ - những cuộc đời bình dị
Nén nhang thơm cháy đỏ tận cùng
                          (Chiều nghĩa trang - Cao Xuân Thái)

Thơ Cao Xuân Thái trầm tư nhiều lắng đọng. Những câu thơ tựa nốt nhạc trầm để lại nhiều suy tưởng cho độc giả. Hình ảnh người mẹ cần mẫn chăm sóc từng ngôi mộ nhỏ, rồi lặng lẽ trở về dưới ánh nắng chiều tà. “Giọt nước mắt mẹ” cứ chảy dài qua bao ngày tháng... Từ khi tiễn con ra đi rồi nhớ thương mong ngóng từng đêm, khi hòa bình lập lại con vĩnh viễn nằm lại chiến trường... giọt nước mắt lại rơi...!

Giọt nước mắt mặn qua thế kỷ
Đến bây giờ vẫn mằn mặn trên môi...

Nguyễn Hữu Dực từng là người lính, ông chia sẻ, ngoài sự đam mê, tôi làm thơ như một sự trăn trở trong tâm hồn. Có thể thấy rằng thơ ông là tiếng nói, là lời tri ân những đồng đội thân thương. Một lần trở lại chiến trường xưa - thành cổ Quảng Trị, đứng trước ngôi mộ của người bạn học là đồng đội năm xưa, những ký ức thủa thiếu thời hiện lên trước mắt ông: ngôi trường, dòng Lô êm trôi, câu hát năm xưa... đưa tác giả vào miền thương nhớ. Lòng đầy xúc động khi đón bạn trở về với quê hương, đất mẹ, ông viết:

Đón bạn về quê thức với sao trời
Bia liệt sỹ những bông hoa hồng trắng
Ôi thành cổ một thời lửa đạn
Mắt ai cười trong câu hát năm xưa.

Những vần thơ tựa những nén tâm nhang thắp lên tưởng nhớ những người anh hùng đất nước. Họ đã đóng góp tuổi xanh cho ngày vui hòa bình, độc lập. Cuộc đời của các anh mãi mãi là những bài ca bất diệt.       

Bài, ảnh: Giang Lam

Ý kiến bạn đọc